Chào mừng bạn đến với Công ty TNHH Đào tạo & Phát triển nguồn nhân lực PITSCO
fb Công ty TNHH Đào tạo và Phát triển nguồn nhân lực PITSCOhttps://www.facebook.com/xuatkhaulaodong.Pitsco/ gg Công ty TNHH Đào tạo và Phát triển nguồn nhân lực PITSCOhttps://www.google.com/ link Công ty TNHH Đào tạo và Phát triển nguồn nhân lực PITSCOhttps://twitter.com/
Công ty TNHH Đào tạo và Phát triển nguồn nhân lực PITSCO

TÂM SỰ CỦA MỘT HỌC SINH TẠI NHẬT DU HỌC LÀ LỚN LÊN......

TÂM SỰ CỦA MỘT HỌC SINH TẠI NHẬT
 
DU HỌC LÀ LỚN LÊN......
19 tuổi, tôi sang Nhật mang theo ước mơ và hoài bão của tuổi mới lớn, mộng mơ và đầy nghị lực. Mang theo nụ cười vô tư của cái nắng miền Bắc quê hương.
 
19 tuổi, bọn bạn ở nhà còn đang ngửa tay xin tiền mẹ cho những cuộc chơi ở Đại học. Tôi lần đầu gửi về cho Mẹ 20 triệu. Số tiền bằng mấy tháng lương ở nhà của gia đình. Mẹ tôi khóc. Mẹ sợ tôi vất vả.
 
19 tuổi, bọn bạn còn đang loay hoay không biết ra trường sẽ làm gì, tôi phải loay hoay chọn trường đại học nào để học tốt, ra trường lương cao. Nói tôi tham vọng cũng được. Tham vọng làm tôi giàu hướng đi, cách đi.
 
19 tuổi, tôi xách Balo lên, đến một vùng quê mà tôi thích, mặc kimono, ngắm hoa anh đào, lá đỏ, tiếp xúc với một nền văn hóa mới. Bạn tôi tuổi 19, là những lần đi chơi về muộn mẹ mắng. Vì bố mẹ thương con nên luôn lo lắng.
 
19 tuổi, Nhật Bản dạy tôi vị đắng cuộc đời không dễ chịu như cà phê hòa tan. Nhưng qua rồi sẽ tỉnh táo và minh mẫn hơn. Bạn tôi ấy, còn đang ngồi giảng đường nghe những lý thuyết suông, mơ mộng về một tương lai màu hồng.
 
19 tuổi, tôi đến nơi này, như cá gặp nước, vùng vầy một đoạn sóng trào. Bạn tôi sợ khổ, sợ khắc nghiệt, sợ khác biệt văn hóa, sợ đủ điều,...Nó bảo muốn đi lắm nhưng "sợ".
 
Tôi 20, lo cho em sang cùng. Để nó trải đời giống mình, để trưởng thành. Lo cho gia đình như mơ ước thuở bé, lúc thấy cha mẹ mồ hôi nhễ nhại trên trán. Tôi thấy hạnh phúc ở đó. Bạn tôi 20, bố mẹ đi chạy việc cho hết nơi này nơi khác. Tiền nhà đã hết mà việc thì chưa vừa lòng.
Tôi 20, giữ chút thời gian xem phim Hàn, nhìn các oppa như xưa, nhưng không cuồng nhiệt nữa, xem trong lặng im. Và xem nhiều phim Nhật hơn, trên tàu điện, trên đường đi. Bạn tôi ở nhà, tận hưởng sự rảnh rỗi tuổi 20, cày phim từ tối đến sáng, chán lại phải tìm gì đó để làm. Cũng có đứa bắt đầu đi làm, được hôm về ngủ tít mít.